AOE

AoE vùng cao và giấc mơ Đế chế về với bản làng

G_Cà Chua - 22:38, 04/12/2019

Câu chuyện sau đây của một người con của vùng cao rất hâm mộ AoE sẽ cho chúng ta thấy được những nỗi niềm của một chàng trai với niềm đam mê đế chế từ bé và qua đó chúng ta thấy được một thực trạng cần phải thay đổi ngay trong tương lai: Đến bao giờ chúng ta mới có được một giải AoE phong trào xuyên suốt trên các tỉnh thành phía Bắc để chắp cánh cho những niềm đam mê AoE trong cộng đồng.

Tôi sinh ra ở vùng quê xa xôi lạnh buốt và băng giá nơi có những dãy núi cao chót vót cùng những cánh đồng lúa bậc thang xếp tầng. Sáng sớm với những lớp sương mù nhìn từ trên cao xuống mờ mờ huyền ảo. tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi trưa nắng ấm nhưng đôi phần se lạnh cùng lũ bạn chăn trâu , bẻ những cành lau sậy đuổi đánh trận . 

Đi học với tôi là 1 điều khó khăn lắm , nhà tôi ở nằm trên những dãy núi cao buổi sớm lạnh giá những đứa trẻ trong xóm bọn tôi được ba má đồ xôi nhét vào 1 túi cặp bằng vải đi trên những con đường khúc khuỷu để đến trường . Năm học cấp 2 cũng là năm tôi được xuống trường huyện học trên lớp thấy chúng bạn cứ sau giờ ra chơi lại bàn tán về điện tử mà khi đó tôi nào đâu biết cái điện tử là cái gì . Rồi một hôm lớp đc cô giáo cho về sớm thay vì về nhà tôi lại theo đám bạn vào quán game tôi k chơi mà chỉ ngồi xem thấy tụi nó vào 1 game có đầu người xanh xanh mở đầu là 1 chàng trai đâm đầu vào mông ngựa 


Những trẻ em vùng cao

Tiếng nhạc game đế chế như 1 bản tình ca bất diệt trong tôi vậy , dù là trên lớp hay về nhà và kể cả khi trong mơ tiếng nhạc đó vẫn văng vẳng đâu đó quanh tôi - có lẽ từ đây là lúc tình yêu AoE bắt đầu chớm nở trong tôi chăng ? Những buổi chiều đc nghỉ học tôi đi bộ cả km đến quán điện tử chỉ để ngồi xem những gamer trong quán chơi tựa game mà mình yêu thích . rồi 1 buổi chiều "định mệnh" cũng là lần đầu tiên tay tôi biết cầm vào con chuột và bàn phím. Tôi loay hoay chỉnh con chuột đi theo ý muốn của mình nhưng dường như mọi thứ đang chống lại tôi vậy, xung quanh mọi người đang nhìn tôi . người thì cười , người thì nói cái gì đó như thể tôi là người đến từ thế giới khác vậy . nhưng tôi vẫn mặc kệ cố gắng chỉnh con chuột theo ý muốn của mình và sau 1 hồi vật lộn với nó tôi đã điều khiển được theo ý muốn của mình .
Lần đầu chơi AoE , tôi dường như lạc vào 1 khu rừng bí mật mà k có đường ra. Tôi loay hoay click chuột vào từng nông dân, thằng thì chặt gỗ thằng thì hái quả ở rất xa . Tôi tìm hiểu cả tháng trời mới biết xây nhà quả ( bg )cho nông dân bỏ vào . nhà gỗ (bs) .... xin dân = tổ hợp phím " HC" như vậy mới nhanh . Và rồi cứ mỗi khi rảnh dỗi tôi lại cùng đám bạn ra quán game . thời gian trôi qua nhanh quá thấm thoát cũng đã hết 4 năm của cấp 2 . Cái ngày tôi học cấp 3 cũng là ngày gia đình tôi chuyển xuống huyện ở . May sao nhà lại gần trường nên việc đi học của tôi cũng bớt nhọc hơn k phải cảnh ở 1 mình nơi - phố huyện huyên náo 1 nơi . Lúc đó các bạn cùng học cấp 2 phân tán mỗi người 1 lớp khác nhau không còn cười nói vui đùa như xưa nữa . Tôi bắt đầu tập thích nghi với những người bạn mới nhưng có 1 sự thật rằng tôi làm quen rất nhanh vì có AoE . Chỉ vài 3 trận đánh là chúng tôi xích lại gần  nhau hơn và cứ thế cứ thế ..... Tôi nhân ra 1 điều rằng AoE đối với tôi  không phải quan trọng nhất nhưng thiếu AoE thì cuộc sống này với tôi thật tẻ nhạt!"

Yên bái 12/9/2015

Miền bắc Việt Nam: kinh đô của AoE Thế giới
Miền bắc Việt Nam: Kinh đô của AoE Thế giới

Trên đây là một bài viết rất hay của bạn Phạm Đình Sơn về “con đường tình duyên” đến với AoE của mình. Thiết nghĩ còn nhiều lắm những chàng trai, cậu bé hâm mộ AoE tại những vùng núi xa xôi của tổ quốc. Và rất có thể trong những người hâm mộ AoE này có những tài năng cần được phát hiện và trao cơ hội để họ có thể tham gia vào môi trường thi đấu đỉnh cao. Giấc mơ AoE về với bản làng bao giờ sẽ trở thành hiện thực?

 Hy vọng rằng sẽ có một giải đấu phòng trào với quy mô lớn, đi khắp các tỉnh thành phía Bắc để có thể phát hiện và nuôi dưỡng những tài năng AoE.

Bình luận về bài viết

Tin cùng chuyên mục