Truyện ngắn Overwatch: Valkyrie (phần 2)

Owlet's - 12:00, 13/11/2019

Phần tiếp theo của bộ truyện ngắn viết về cuộc gặp gỡ của Mercy với Ana và Soldier 76 tại Ai Cập của nhà biên kịch Overwatch: Michael Chu.

>>> Xem thêm: Truyện ngắn Overwatch: Valkyrie (phần 1).

Jack Morrison trông có vẻ khá ổn so với một người đã chết. Cái chết đó không làm mềm đi quai hàm vuông vức (ý nói sự ương bướng) và cũng chẳng làm cứng được sự ngây thơ vô tội đó của anh ta. Điều đó khiến anh ấy trông như một bức tranh Norman Rockwell sống động, mặc dù có thêm những vết sẹo ngang mặt . Nhưng tôi cảm nhận được rằng vết sẹo lớn nhất của anh ấy nằm ở trong đầu chứ không phải là những vết thương đang nổi lên đầy lưng. Những vết thương đó đã đưa anh ấy đến sống ở căn hộ gần như chẳng có đồ đạc gì của tôi ở Khan el-Khalili. Anh ta luôn luôn là ví dụ điển hình nhất trong những cuốn sách y học về nhưng tên bệnh nhân khó chiều.

"Sự bướng bỉnh là thứ duy nhất có thể giết chết được anh ta", một giọng nói vang lên từ trong nhà bếp.

Chủ nhân của giọng nói ấy, Ana Amari, đang lục lọi tủ bếp của tôi để tự pha cho mình một tách trà, tự nhiên như ở nhà vậy. Xem ra Morrison không đơn độc trong quá trình phục hồi kỳ diệu đó. Tất cả chúng tôi đều đã tin rằng Ana đã bị giết bởi một viên đạn bắn tỉa ở Ba Lan, nhưng giờ cô ấy vẫn ở đây. Cô ấy trông có vẻ già và gầy hơn, điều đó khiến tôi lần đầu tiên thấy được một chút yếu đuối của cô ấy kể từ khi chúng tôi quen biết mà quên rằng cô ấy vẫn là một người phàm. Ana vẫn sở hữu tư thế của một sĩ quan quân đội. Sự cứng rắn được tôi luyện kết hợp với sự mềm mại mà tôi chưa từng thấy trước đó.

"Tôi có thể thử chạy một vài thí nghiệm, nhưng không có những thiết bị cần thiết ở đây", tôi nói về một loại thuốc xịt gây tê cho lưng của Jack. "Đây là một trại viện trợ, không phải là một phòng thí nghiệm di truyền."


>>> Xem thêm: Overwatch ra mắt sự kiện Mercy's Recall Challenge.

"Chúng ta không có nhiều thời gian đâu", giọng nói khàn đặc của Jack cất lên. "Đưa cho tôi vài hộp dụng cụ y tế. Tôi sẽ tự làm nó."

"Tôi sẽ tìm những thứ có thể để giúp anh". Tôi đang nghĩ về ba quả lựu đạn sinh học mà anh đã mang theo và những chiếc phi tiêu trong băng đạn của Amari. Đó là những thứ đã bị đánh cắp từ Overwatch, hoặc trong trường hợp những chiếc phi tiêu, chúng đã được điều chỉnh và sử dụng một số công nghệ của tôi dù tôi chưa hề chấp thuận. Đó là những ví dụ điển hình nhất về những điều xảy ra tại Overwatch mà tôi không hề muốn. Tôi ngạc nhiên với sự cáu kỉnh của mình: đáng lẽ tôi phải vui mừng khi biết rằng Jack và Ana còn sống chứ. Nhưng họ đều là sự hiện diện vô cùng chân thực của điều gì đó mà tôi cố gắng trốn chạy. Tôi có thể cảm nhận được bức tường dựng lên giữa tôi và bất cứ thứ gì họ mang theo bên người.

Tôi bắt đầu lục lọi những hộp vật tư y tế, thứ "nội thất" đang chiếm phần lớn diện tích căn phòng khách. Tôi chỉ thấy những cuộn băng gạc, những lọ thuốc kháng sinh và một vài thiết bị y tế linh tinh khác. Chúng sẽ chẳng giúp gì nhiều cho tình hình hiện tại của Morrison. Dấu chân của Overwatch lớn tới nỗi, thậm chí đã nhiều năm kể từ khi tan rã, tôi vẫn có thể cảm nhận được tiếng vang của nó ở khắp mọi nơi trên thế giới. Từ những cơ sở hạ tầng đổ nát của Ai Cập cho đến sự quen thuộc trên những dải băng cứu thương màu xanh nhạt. Thành thật mà nói, thoát khỏi sức ảnh hưởng của Overwatch là một mục tiêu... quá lạc quan.

Jack cũng bắt đầu nhặt những thùng vật tư đó và xếp thành một đống nhỏ bên cạnh anh ta. "Cô đang làm gì thế, Angela?"

"Cố gắng tìm vài hộp dụng cụ y tế", tôi đáp trả. "Giống như anh vừa hỏi".

"Đó không phải là thứ tôi nghĩ." Anh ta chuyển qua một cái máy quét y tế đặc biết đắt tiền và hỏi tôi. "Cô đang làm gì ở Cairo?"

>>> Xem thêm: XL2 Academy có thể sẽ không tham dự Overwatch Contender 2020.

"Nó dễ hỏng lắm đấy." Tôi trừng mắt và giật lấy nó từ tay anh ta, ném trở lại cái hộp với một tiếng bịch khiến tôi giật mình nhăn nhó. Sau đó tôi thở phào khi thấy thứ mình vừa ném đi không phải là chiếc máy mà nó vẫn nằm trên tay tôi. "Những người ở đây cần sự giúp đỡ."

Tôi đã làm gì ở đây à? Tôi tự nói với bản thân rằng mình tới để giúp đỡ. Rằng có những người ở nơi đây cần tôi. Ai Cập có quá nhiều vấn đề và họ không có đủ người sẵn sàng giúp đỡ, chỉ có những con kền kền đang săn mồi trong những góc khuất của xã hội(ý nói cái chết luôn chầu chực những con người đã bị xã hội bỏ rơi). Nó không hào nhoáng hay thú vị như những bài đăng trước đây của tôi, nhưng nó không gây tranh cãi và rất hữu ích.

"Chắc chắn rằng một bệnh viện hoặc một phòng thí nghiệm của một trường đại học sẽ phù hợp với anh hơn đấy", Ana nói. Có vẻ như cô ấy đã tìm thấy những lá trà theo đúng ý thích của mình.

"Hóa ra việc là một cựu thành viên của Overwatch không phải là loại trải nghiệm mà người ta muốn tìm trong CV của cô à", tôi ngay lập tức chộp lấy bộ hồ sơ trong tay Ana. Tôi hít một hơi thật sâu, như thể năm tháng chưa từng trôi qua và chúng tôi đang trong một cuộc cãi vã gay gắt giống hệt lần cuối cùng mà chúng tôi gặp nhau. "Tôi thích giữ một chút bí mật, nhiều hơn những thứ mà tôi có thể nói với hai người."

Bình luận về bài viết

g-pay tin tuc
Tin cùng chuyên mục